Ban đầu mình nghĩ Boss (tựa gốc: 보스, tựa Việt: Đại Ca Ha Ha Ha) sẽ lại là một bộ phim hành động xã hội đen căng thẳng kiểu New World hay A Dirty Carnival, nhưng thực tế thì hoàn toàn ngược lại. Đây là một màn “quay xe” khét lẹt của điện ảnh Hàn khi biến cuộc chiến tranh giành quyền lực đẫm máu thành một nồi lẩu thập cẩm hài hước, nơi mà ghế trùm cuối được coi là “chén thuốc độc” mà ai cũng muốn né. Phải nói thật, ý tưởng thì cực kỳ sáng tạo và thú vị, nhưng trải nghiệm của mình lại bị ảnh hưởng ít nhiều bởi phần lồng tiếng Việt chưa thực sự trọn vẹn.

Nội dung: Khi làm trùm là nghề nguy hiểm nhất
Theo mình thấy, điểm sáng lớn nhất của Boss chính là cái tiền đề ngược đời của nó. Thay vì kiểu quen thuộc là huynh đệ tương tàn để leo lên vị trí số một, phim lại đưa khán giả vào một cuộc chiến tranh nhường ngôi đầy bi hài.



Câu chuyện xoay quanh ba ứng cử viên sáng giá cho chiếc ghế chủ tịch của tổ chức Yongdu. Đầu tiên là Soon-tae (Jo Woo-jin), phó trùm đầy năng lực nhưng chỉ mơ ước mở chuỗi nhà hàng mì tương đen. Tiếp theo là Kang-pyo (Jung Kyung-ho), người thừa kế “dòng dõi hoàng tộc” nhưng lại đam mê nhảy Tango hơn là cầm dao. Và cuối cùng là Pan-ho (Park Ji-hwan), kẻ duy nhất thèm khát chức vụ này nhưng lại… bất tài vô dụng.

Mình đánh giá cao sự tươi mới trong kịch bản này. Những tình huống dở khóc dở cười khi các ông trùm giang hồ tìm mọi cách để thất bại trong các nhiệm vụ tranh cử thật sự mang lại tiếng cười sảng khoái. Tuy nhiên, mình cảm giác phim hơi bị đuối ở đoạn giữa khi các miếng hài bắt đầu lặp lại và mang hơi hướng hài hình thể của những năm 2000, khiến nhịp phim đôi lúc bị chùng xuống.
Diễn viên và diễn xuất
Nếu kịch bản có phần hơi cũ ở cách triển khai, thì diễn xuất của dàn cast chính là cứu cánh tuyệt vời. Jo Woo-jin thực sự là mỏ neo của phim. Anh diễn cái nét nghiêm túc trong những tình huống vô tri cực kỳ duyên dáng. Còn Jung Kyung-ho thì đúng là “vựa muối” với những màn múa Tango giữa trận chiến, tạo nên một hình ảnh gangster lãng tử vừa ngầu vừa buồn cười.

Đặc biệt, Park Ji-hwan (Pan-ho) và Lee Kyu-hyung (vai cảnh sát chìm Tae-gyu) là những nhân tố gây cười chủ lực. Dù vai của Park Ji-hwan có hơi rập khuôn với các vai giang hồ ngốc nghếch trước đây, nhưng năng lượng của anh vẫn đủ sức khuấy động rạp. Lee Kyu-hyung thì đúng là rất nổi trội ở nửa sau phim với sự biến hóa linh hoạt.
Âm thanh, Hình ảnh & Lồng tiếng
Về mặt hình ảnh, phim mang màu sắc khá hoạt hình và đôi chút sến súa, có lẽ là chủ đích của đạo diễn để phù hợp với sự vô lý của cốt truyện. Tuy nhiên, vấn đề lớn nhất mà mình muốn bàn kỹ chính là bản lồng tiếng Việt. Điểm cộng là đội ngũ biên tập đã làm rất tốt khâu bản địa hóa. Lời thoại được Việt hóa cực kỳ bắt trend, mặn mòi và gần gũi với khán giả Việt. Những câu thoại chát chúa hay những từ lóng được cài cắm rất thông minh, giúp khán giả dễ dàng bắt được miếng hài.

Tiếc thay, khâu lồng tiếng lại không theo kịp chất lượng của kịch bản tiếng Việt. Theo mình thấy, việc sử dụng nhiều giọng không phải diễn viên lồng tiếng chuyên nghiệp đã khiến trải nghiệm bị giảm đi đáng kể. Giọng của các nhân vật thường xuyên bị làm lố (over-acting) không cần thiết, cố gắng tạo ra vẻ hài hước nhưng lại thành ra ồn ào và chói tai. Nghiêm trọng hơn, đài từ của một số nhân vật bị dính chữ, phát âm không rõ, khiến mình nhiều lúc không nghe được họ đang nói gì giữa mớ âm thanh hỗn độn của phim hành động hài. Đây là điều đáng lo ngại cho các diễn viên lồng tiếng bởi với sự phát triển của công nghệ hiện đại, việc nghề lồng tiếng phim bị thay thế bởi AI là điều khó tránh khỏi, khi đó bản lồng tiếng vừa chất lượng mà lại tiết kiệm chi phí.

Nói chung thì Boss là một bộ phim giải trí vô tri đúng nghĩa, thích hợp để xả stress nếu bạn không quá khắt khe về tính logic hay chiều sâu nghệ thuật. Ý tưởng phim rất hay, diễn viên diễn rất cháy, nhưng bản lồng tiếng Việt lại là một rào cản khiến bộ phim chưa thể đạt điểm tối đa trong lòng mình.




Khen Phim chấm: 7/10 – Đáng xem để giải trí cuối tuần, nhưng mình khuyên các bạn nên xem bản phụ đề Việt.
