Cảm Ơn Người Đã Thức Cùng Tôi là tựa phim lấy đề tài tình cảm gia đình, kèm yếu tố âm nhạc được nhào nặn dưới bàn tay của đạo diễn Chung Chí Công, cùng dàn diễn viên trẻ, tài năng và biết cách diễn.

Nội dung phim xoay quanh câu chuyện với những ước mơ từ thuở nhỏ của Minh Hiếu (Trần Doãn Hoàng) và Hoài (Võ Phan Kim Khánh). Bộ phim sẽ là hành trình đầy cảm xúc của hai bạn trẻ trong hành trình đi tìm câu trả lời cho một câu hỏi tưởng chừng như đơn giản “Ước mơ của bạn là gì?”. Và rồi dần dần khi trưởng thành, ước mơ lúc nhỏ có vẻ như không còn vẹn nguyên, cả hai bước vào một thế giới mới với một câu hỏi mới “Ai sẽ là người cùng mình hiện thực hóa ước khi nhỏ?”.

Phải công nhận một điều là phim đẹp ngay từ những khung hình đầu tiên, bắt tai từ những giai điệu ở những phút đầu, tất cả tạo nên một cảm giác an tâm và làm cho Khen Phim tin rằng đây sẽ là một tựa phim hay, được đầu tư đúng mức. Và quả đúng như vậy, đạo diễn Chung Chí Công đã kể một câu chuyện nghe chừng là đơn giản, chỉ là những người trẻ đi tìm ước mơ, nhưng nó lại lôi cuốn và mang lại nhiều cảm xúc đến lạ thường.

Khán giả không chỉ được thưởng thức những bài hát nghe một lần là nghiện, mà còn thấy được ca từ khớp với từng hoàn cảnh, từng nhân vật, điều này càng đẩy cảm xúc lên cao, đưa khán giả cùng đồng hành với nhân vật để vui, buồn, hạnh phúc qua từng mốc thời gian. Cảm Ơn Người Đã Thức Cùng Tôi là tựa phim sẽ làm bạn khóc, nhưng nó không bi lụy thê thảm, nó chỉ là nỗi uất ức tạm thời của nhân vật được thể hiện một cách trọn vẹn qua ca từ, qua khuôn mặt hay ngôn ngữ ký hiệu. Đặc biệt là thủ ngữ và cách bố trí bối cảnh đã giúp có những lúc phim không cần thoại nhưng khán giả cũng sẽ cảm được diễn viên đang muốn nói gì mà chẳng cần nói nhiều.

Phim có những hình ảnh ẩn dụ theo mình thấy là dễ cảm nhận nhưng lại rất hiệu quả trong việc truyền tải ý đồ của biên kịch và đạo diễn. Bạn hãy để ý nhé, trong những phân đoạn mâu thuẫn, khung hình luôn bị chia cắt: một người ở thế giới thực, một người chỉ hiện lên qua tấm gương phản chiếu đầy xa cách. Sự hoán đổi vị trí trong lần cãi vã thứ hai như một ẩn dụ về việc nỗ lực bước vào thế giới của nhau nhưng vẫn chưa tìm thấy tiếng nói chung. Để rồi khi những tổn thương được chữa lành, tấm gương biến mất, họ cùng đứng chung trong một thế giới như một sự hàn gắn không cần lời nói nhưng lại chạm đến tận cùng cảm xúc.


Dù có nhiều thế hệ diễn viên cùng tham gia diễn xuất trong cùng một tựa phim, cùng một khung hình nhưng mọi thứ rất ăn ý, Khen Phim không có cảm giác chênh lệch về khả năng diễn xuất. Lớp trẻ như Trần Doãn Hoàng và Võ Phan Kim Khánh đã thể hiện cực kỳ tốt tâm trạng, cảm xúc của nhân vật, ngay cả những cú máy quay cận cũng không làm khó được họ. Đặc biệt trong những phân đoạn mà nhân vật Hoài của Kim Khánh diễn chung với NSUT Hữu Châu, phân cảnh hai cha con dùng thủ ngữ phải nói là rất chạm. Dàn diễn viên phụ như Nguyễn Hùng, nhóm Sài Gòn Tếu cũng là điểm cộng lớn, khi vừa có người khả năng ca hát, vừa có người tạo ra được những tình huống hài duyên dáng.



Theo Khen Phim thấy, nếu bạn đang cần một khoảng lặng để vỗ về tâm hồn, để trân trọng hơn những người đã luôn “thức” cùng mình qua những thăng trầm, thì đây chắc chắn là tựa phim không thể bỏ lỡ trong tháng 2 này. Khen Phim chấm 9/10.
