Eternity (tựa Việt: Chọn Chồng Nơi Chín Suối) là tựa phim làm mọi người nghĩ đây chỉ là một bộ phim hài lãng mạn thông thường với cái tên Việt hóa hơi kỳ quặc. Nhưng thực tế, bộ phim của A24 và đạo diễn David Freyne đã mang đến một trải nghiệm điện ảnh sâu sắc hơn rất nhiều so với những gì mình kỳ vọng. Đây là câu chuyện về Joan, một người phụ nữ vừa qua đời, phải đối mặt với một bộ máy quan liêu tại thế giới bên kia để chọn người bạn đời vĩnh viễn trong vòng một tuần. Và đó chính là lúc mọi thứ trở nên phức tạp.

Nội dung: Giữa ký ức và hiện thực
Theo mình thấy, sức hút lớn nhất của Eternity nằm ở cách phim xây dựng thế giới bên kia. The Junction – trạm trung chuyển linh hồn không phải là một nơi tâm linh huyền bí mà là một văn phòng hành chính với đầy đủ biểu mẫu và quy tắc ngớ ngẩn. Những lựa chọn vĩnh hằng mà Joan được đưa ra cũng đầy châm biếm: Thế giới Bãi biển, Thế giới Không đàn ông (luôn kín chỗ), hay Thế giới Weimar không có Đức Quốc xã. Khen Phim thấy những chi tiết này không chỉ mang lại tiếng cười mà còn tạo nên một tấm gương phản chiếu những khao khát và nỗi sợ hãi thực sự của con người.

Phim đặt Joan (Elizabeth Olsen đóng) vào tình huống đau đớn khi cô phải chọn giữa hai người đàn ông: Larry (Miles Teller đóng) là người chồng đã sống bên cô 65 năm, và Luke (Callum Turner) chính là mối tình đầu bị cắt đứt bởi chiến tranh. Điều khiến mình ấn tượng là phim không biến bất kỳ ai thành kẻ phản diện. Luke đại diện cho những gì lẽ ra đã có thể xảy ra, một tình yêu bị lý tưởng hóa qua thời gian. Còn Larry là hiện thực trần trụi đầy khuyết điểm nhưng cũng đầy sự hy sinh và thấu hiểu. Sự giằng xé của Joan được thể hiện qua một phân cảnh độc thoại tại bến tàu, nơi cô khẳng định rằng cuộc sống có ý nghĩa chính vì nó có kết thúc, khiến mình nghẹn ngào.

Tuy nhiên, mình phải thừa nhận rằng 20 phút cuối của phim gây ra không ít tranh cãi. Joan ban đầu chọn không theo ai, sau đó đưa ra lựa chọn, rồi nhận ra sai lầm và chạy trốn để tìm lại điều mà cô cho là phù hợp. Theo mình thấy, đây là điểm mấu chốt chia rẽ khán giả. Một bộ phận cho rằng đây là sự thiếu quyết đoán của biên kịch nhưng mình lại nghĩ cách khác, sự lựa chọn của Joan không phải là sự phục tùng mà là sự nhận thức lại về bản thân. Cô nhận ra rằng hạnh phúc không nằm ở sự hoàn hảo của tuổi trẻ mà ở sự chia sẻ những khiếm khuyết. Việc cô phá vỡ quy tắc của thế giới bên kia để tìm lại người đàn ông của đời mình là một hành động nổi loạn lãng mạn, khẳng định giá trị của sự gắn kết thực sự.
Diễn viên và diễn xuất
Đây chính là điểm sáng nhất của Eternity. Elizabeth Olsen đã thể hiện xuất sắc sự bối rối, choáng ngợp và nỗi đau nén chặt của một người phụ nữ vừa mới qua đời. Mình đặc biệt ấn tượng với cách cô thể hiện sự chuyển biến tâm lý từ một người vợ già nua lo lắng về bệnh ung thư sang một phụ nữ trẻ tìm lại được sự linh hoạt của cơ thể nhưng vẫn mang nặng ký ức. Chất giọng và biểu cảm của cô khi cố gắng tỏ ra lý trí giữa tình huống điên rồ này thực sự làm mình xúc động.

Miles Teller chính là bất ngờ lớn nhất. Rũ bỏ hình tượng tự tin thường thấy, anh mang đến một Larry đầy sự bất an, lẩm cẩm nhưng chân thành. Phân cảnh Larry và Joan thực hiện động tác ngồi xổm (squat) trong phòng khách sạn là khoảnh khắc đề cập về diễn xuất hình thể, nơi hai người già thể hiện niềm vui sướng ngây thơ của những người lớn tuổi đột nhiên tìm lại được sự dẻo dai của khớp xương. Teller diễn tả được năng lượng ông già qua dáng đi, cách phàn nàn và sự ghen tuông trẻ con nhưng đáng thương một cách tuyệt vời.

Callum Turner đối mặt với thách thức phải đóng vai một ký ức hoàn hảo. Nhân vật Luke dễ dàng trở thành một hình nộm đẹp mã, nhưng Turner đã thổi vào đó sự ngây thơ chân thành của một người lính trẻ chết trận những năm 1950 đầy hy vọng, lịch thiệp nhưng thiếu trải nghiệm sống thực tế. Sự tương phản giữa sự non nớt của anh và sự già dặn của Olsen và Teller chính là chìa khóa tạo nên bi kịch của tam giác tình yêu này.

Không thể không nhắc đến Da’Vine Joy Randolph và John Early trong vai các điều phối viên thế giới bên kia. Randolph với sự thờ ơ quan liêu pha lẫn tọc mạch, cùng Early với phong cách hài mặt lạnh đặc trưng, đã tạo nên những khoảnh khắc hài hước cân bằng lại các phân đoạn tâm lý nặng nề. Họ như những điểm sáng giúp khán giả thở phào giữa những cảm xúc dồn nén.
Hình ảnh, âm thanh và kỹ xảo
Eternity mang đậm phong cách viễn tưởng hoài cổ (retro-futurism) với màu sắc rực rỡ, đối lập với chủ đề cái chết. Thế giới The Junction được thiết kế như sự pha trộn giữa trạm xe lửa, sảnh khách sạn thập niên 1970 với chút hơi hướng của Wes Anderson nhưng ấm áp hơn. Mình đặc biệt thích cách phim sử dụng các phông nền cắt giấy và đạo cụ sân khấu để tái hiện ký ức thay vì dùng CGI bóng bẩy. Kỹ thuật này gợi nhớ đến Eternal Sunshine of the Spotless Mind, tạo ra cảm giác ký ức là thứ mong manh, được dàn dựng lại và mang màu sắc chủ quan.

Về âm thanh, nhạc nền do David Fleming sáng tác đã dẫn dắt cảm xúc mà không lấn át thoại. Các bản nhạc như The Junction hay Sixty-Seven Years tạo nên bầu không khí vừa kỳ ảo vừa u sầu. Tuy nhiên, việc sử dụng ca khúc Everybody Loves Somebody ở đoạn kết gây ra phản ứng trái chiều. Cá nhân mình thấy đây là một lựa chọn lãng mạn phù hợp với tông màu cổ điển, nhưng đặt cạnh bối cảnh Joan phải chạy trốn và thỏa hiệp với lựa chọn của mình, nó tạo ra một sự mỉa mai đáng suy ngẫm.
Vậy có nên xem Eternity hay không?
Khen Phim chấm: 8/10 – Eternity là một bộ phim đáng xem dành cho những ai yêu thích sự kết hợp giữa lãng mạn, hài hước và những suy ngẫm nhẹ nhàng về cuộc đời. Đây không phải là một tác phẩm hoàn hảo vì cái kết có thể khiến một số khán giả cảm thấy chưa thỏa mãn. Nhưng theo mình thấy, sức mạnh của phim nằm ở cách nó đặt câu hỏi về thời gian, ký ức và sự gắn kết, đồng thời tôn vinh những khoảnh khắc đời thường tẻ nhạt nhưng quý giá của tình yêu lâu năm.



Phim đặc biệt phù hợp với những ai từng trải qua mối quan hệ dài lâu, những ai đã từng hối tiếc về một quyết định trong quá khứ, hay đơn giản là những ai muốn xem một bộ phim có chiều sâu nhưng không quá nặng nề. Eternity chứng minh rằng dòng phim hài lãng mạn vẫn có thể mang đến những điều bất ngờ và đáng suy ngẫm nếu được kể với sự sáng tạo và chân thành.
