Hope (tựa Việt: Vùng Tử Địa) (호프) là tác phẩm khoa học viễn tưởng hành động đầu tiên của đạo diễn Na Hong-jin sau mười năm im lặng kể từ The Wailing, được đầu tư với quy mô chưa từng có trong lịch sử điện ảnh Hàn Quốc và từng tranh giải Palme d’Or tại Cannes 2026. Mình dự buổi họp báo và suất chiếu ra mắt ngày 01/09 tại CGV SC Vivo City, có sự tham gia của đạo diễn Na Hong-jin cùng Hwang Jung-min, Jo In-sung và Hoyeon, trước khi phim khởi chiếu toàn quốc từ 04/09/2026. Cảm nhận chung là một bộ phim rất đáng xem nếu anh em thích hành động pha viễn tưởng, dù vẫn chưa trọn vẹn để gọi là kiệt tác ngang tầm các tác phẩm trước của vị đạo diễn này.
Câu chuyện đặt tại Hope Harbor, một ngôi làng nhỏ nằm sát khu vực phi quân sự, nơi cảnh sát trưởng Bum-seok cùng những người dân già và thợ săn địa phương phải đối mặt với sinh vật bí ẩn sau khi thảm họa cháy rừng cắt đứt mọi đường liên lạc với thế giới bên ngoài. Na Hong-jin vẫn giữ đúng thói quen không cho khán giả thở được ngay từ những phút đầu, khi một cái chết tưởng chừng đơn giản của con bò dần leo thang thành thảm họa không ai trong làng chuẩn bị tinh thần đón nhận. Điều mình thích nhất ở phần mở đầu này là cách đạo diễn dựng nhân vật thường dân, những con người không hề anh hùng nhưng buộc phải hành động khi hoàn cảnh đẩy họ đến bờ vực sinh tử, cùng với các mối quan hệ giữa cảnh sát và người dân vốn vừa gần gũi vừa đầy căng thẳng. Có một cảnh cảnh sát vào nhà dân để kiểm tra thi thể quái vật trong kho lạnh khiến mình nhớ mãi, bởi nó vừa hài hước theo kiểu đen tối đặc trưng của Na Hong-jin, vừa cho thấy sự vô thức và hoang mang của cộng đồng nhỏ bé trước thứ họ không hề hiểu.
Tuy nhiên, khi câu chuyện đi sâu vào tuyến nhóm người vào rừng tìm kiếm quái vật, mình cảm thấy đoạn này bị kéo dài hơn mức cần thiết và đôi lúc làm nhịp phim chùng xuống, dù bầu không khí căng thẳng vẫn được duy trì xuyên suốt nhờ cách dàn dựng của đạo diễn. May là phim không để khán giả chờ đợi quá lâu mới được chứng kiến sức mạnh thật sự của sinh vật lạ, và phân cảnh ấn tượng nhất với mình chính là khoảnh khắc quái vật thể hiện quyền năng vượt trội bằng cách quăng nạn nhân như một món đồ chơi, một hình ảnh đủ sức khắc sâu vào trí nhớ vì sự chênh lệch tàn khốc giữa sức người và thứ đang ẩn náu ngoài kia. Đó cũng là lúc mình hiểu vì sao phim được quảng bá như một cuộc đối đầu sinh tử, bởi cảm giác bất lực toát ra từ màn hình gần như có thể chạm được.
Về diễn xuất, dàn cast Hàn Quốc nói chung đều giữ vai trò mỏ neo tốt, trong đó Hwang Jung-min mang đến sự giằng xé đáng tin cậy ở vai cảnh sát trưởng Bum-seok, còn Jo In-sung tạo hình thợ săn Sung-ki đủ gai góc và cứng rắn cho tuyến rừng núi. Dù vậy, người gây ấn tượng mạnh nhất với mình lại là Hoyeon trong vai tân binh cảnh sát Sung-ae, nhờ tạo hình nhân vật nữ cảnh sát vừa ngầu vừa dứt khoát, đặc biệt ở cảnh bắn súng ngay đầu phim và những phân đoạn lái xe trên đường đuổi bắt căng đến nghẹt thở. Cô chứng minh mình không chỉ là gương mặt được chọn vì danh tiếng toàn cầu sau Squid Game, mà thực sự có mặt trong phim với một vai trò có trọng lượng và sự hiện diện đủ sức giữ nhịp cảm xúc ở những thời điểm cần một nhân vật bình tĩnh giữa cơn hỗn loạn.
Về mặt hình ảnh và kỹ thuật, đây là điểm cộng bất ngờ lớn nhất đối với mình, bởi âm thanh và kỹ xảo của Hope hoàn toàn xứng tầm với các phim Hollywood cùng thể loại, từ thiết kế sinh vật cho đến những phân cảnh hành động được dàn dựng với nhịp điệu gọn và bùng nổ đúng chỗ. Hong Kyung-pyo tiếp tục chứng minh vì sao ông là một trong những giám đốc hình ảnh được săn đón nhất châu Á, còn Michael Abels mang đến một thế giới âm thanh vừa dồn dập vừa có những khoảng lắng hợp lý để khán giả không bị ngợp bởi liên tiếp các pha hỗn chiến. Riêng suất chiếu tại Vivo City, máy chiếu tương phản kém khiến hình ảnh hơi tối, nên anh em nên chọn phòng chiếu tốt để cảm nhận trọn vẹn phần hình.
Nói về kỳ vọng cá nhân, mình thực ra mong chờ Hope sẽ đậm chất viễn tưởng hơn, nơi khán giả nhìn rõ được động cơ và mục đích thật sự của quái vật thay vì chỉ bị cuốn theo chuỗi hành động. Phim có cố gắng mở rộng thế giới ở những đoạn cuối, nhưng phần này khá khó hiểu nếu xem với tâm thế muốn một câu chuyện khép kín hoàn chỉnh, và mình nghiêng về giả thuyết đạo diễn cố ý để lại một cái kết mở cho phần phim kế tiếp hơn là giải thích trọn vẹn mọi thứ ngay trong tập đầu. Điều đó không làm phim trở nên tệ, nhưng khiến Hope hay hơn là ám ảnh, và chưa chạm được đến cảm giác bồi hồi dai dẳng mà The Wailing từng để lại sau mười năm.
Tóm lại, nếu bạn đang tìm một bộ phim hành động pha viễn tưởng mà yếu tố hành động chiếm lợi thế rõ rệt, Hope xứng đáng có tên trong danh sách ra rạp tháng 9 này, nhất là với những ai chịu được phim dài gần ba tiếng và không ngại suy nghĩ thêm vài chi tiết sau khi đèn rạp bật sáng. Còn nếu bạn kỳ vọng một kiệt tác tâm lý đen tối kiểu The Wailing hay một câu chuyện viễn tưởng giải thích mọi thứ rõ ràng từ đầu đến cuối, có lẽ nên chỉnh lại kỳ vọng trước khi mua vé.