Jurassic World: Rebirth (tựa Việt: Thế Giới Khủng Long: Tái Sinh) có cái tên đầy hứa hẹn – “Rebirth” (Tái Sinh) nhưng liệu khán giả có đọng lại cảm xúc gì hay không, Khen Phim sẽ đánh giá chi tiết trong bài này.

Cốt truyện đơn giản nhưng dài dòng
Điểm cộng đầu tiên phải thừa nhận là Jurassic World: Rebirth đã cố gắng đơn giản hóa mọi thứ. Phim không còn ôm đồm những câu chuyện vĩ mô về biến đổi gen toàn cầu hay khủng long sống chung với con người như phần Dominion nữa. Thay vào đó, cốt truyện tập trung vào một nhóm nhân vật với một nhiệm vụ duy nhất trên một hòn đảo biệt lập. Nghe thì có vẻ hấp dẫn và gợi nhớ đến phần phim gốc kinh điển đúng không?
Thế nhưng, chính sự đơn giản này lại là con dao hai lưỡi. Cốt truyện phim thực sự khá mỏng. Điều đáng tiếc nhất, như chính mình cảm nhận, là phim dành phần lớn thời lượng cho các đoạn đối thoại, giải thích khá dài dòng, đặc biệt là ở nửa đầu. Nhịp phim vì thế mà bị chậm lại đáng kể, thiếu đi những màn rượt đuổi nghẹt thở, căng thẳng đến tột độ vốn là điểm đặc trưng của thương hiệu. Mình đã nhiều lần mong chờ một cảnh hành động bùng nổ, nhưng lại phải kiên nhẫn ngồi nghe các nhân vật bàn bạc kế hoạch. Hơn nữa, việc lồng ghép thêm tuyến truyện của một gia đình bị mắc kẹt có phần không cần thiết, khiến mạch phim đôi lúc bị loãng và cảm giác như đang xem hai bộ phim khác nhau được ghép lại một cách vụng về.
Dàn sao nỗ lực “gánh team”

Điểm sáng hiếm hoi giúp níu kéo cảm xúc của mình chính là diễn xuất của dàn diễn viên. Scarlett Johansson trong vai nữ lính đánh thuê Zora toát lên khí chất của một nữ cường nhân mạnh mẽ, quyết đoán. Mahershala Ali (vai Duncan Kincaid) cũng thể hiện rất tròn vai một nhân vật có chiều sâu nội tâm. Sự hiện diện của họ chắc chắn đã nâng tầm bộ phim lên ít nhiều.
Tuy vậy, thật tiếc khi một kịch bản mỏng lại không cho họ nhiều đất để thể hiện tài năng. Các nhân vật, dù được thủ vai bởi những ngôi sao hạng A, vẫn chưa được đào sâu đúng mức. Khán giả khó có thể kết nối hay đồng cảm một cách trọn vẹn với họ, bởi chúng ta biết quá ít về quá khứ, động cơ hay sự phát triển nội tâm của họ trong suốt bộ phim.
Nghe – nhìn mãn nhãn nhưng thiếu đi sự kỳ diệu
Đây chính là khía cạnh mà Rebirth làm tốt nhất và cũng là lý do chính đáng để bạn cân nhắc ra rạp. Kỹ xảo CGI nhìn chung rất ổn, tạo được cảm giác hòa hợp tốt giữa môi trường và những sinh vật khổng lồ. Các loài khủng long được thiết kế chi tiết, chuyển động mượt mà. Những cảnh hành động tuy ít nhưng khi đã xuất hiện thì đều rất chất lượng, đặc biệt là cảnh trên sông hay những màn tấn công bất ngờ. Âm thanh thì vẫn là một điểm cộng lớn, từng tiếng gầm, tiếng bước chân hay tiếng gào thét đều vô cùng sống động, đủ sức làm bạn giật mình trong rạp.

Nhưng, dù cho bữa tiệc thị giác và thính giác này có hoành tráng đến đâu, mình vẫn cảm thấy nó thiếu đi một thứ gia vị quan trọng: cảm giác kỳ vĩ, choáng ngợp. Cái cảm giác lần đầu tiên nhìn thấy con khủng long cổ dài trong Jurassic Park (1993) dường như đã không thể tái hiện lại. Kỹ xảo giờ đây đẹp hơn, chân thực hơn, nhưng cái hồn và sự diệu kỳ ban đầu dường như đã phai nhạt đi ít nhiều.

Vậy Jurassic World: Rebirth có hay không?
Tóm lại, Jurassic World: Rebirth giống như một món ăn quen thuộc được nấu lại. Nó vẫn ngon, vẫn đủ sức hấp dẫn những ai yêu thích hương vị cũ, nhưng lại thiếu đi sự đột phá để trở thành một món ăn để đời. Phim là một bước tiến so với Dominion ở sự gọn gàng, nhưng lại chưa thể thực sự “tái sinh” thương hiệu như tên gọi của nó.
Khen Phim chấm: 6.5/10, bạn có thể xem phim ở định dạng 2D thường.




- Phù hợp với:
- Fan cứng của thương hiệu Jurassic chỉ cần ra rạp để thấy khủng long.
- Khán giả tìm kiếm một bộ phim giải trí đơn thuần, mãn nhãn về mặt hình ảnh, âm thanh.
- Những ai muốn xem diễn xuất của Scarlett Johansson và Mahershala Ali.
- Không phù hợp với:
- Người xem mong đợi một cốt truyện sâu sắc, đột phá và nhiều bất ngờ.
- Những ai không thích phim có nhịp độ chậm, nhiều đối thoại.
- Khán giả muốn tìm lại cảm giác kỳ diệu, choáng ngợp như phần phim gốc.