Có những bộ phim chỉ lướt qua như một cơn gió nhẹ, nhưng cũng có những tác phẩm hằn sâu vào ký ức, trở thành một phần thanh xuân của thế hệ 9x. Love of Siam (tựa gốc: รักแห่งสยาม) chính là một ngoại lệ đẹp đẽ và đau đáu như thế. Đã 18 năm trôi qua kể từ ngày Mew và Tong bước ra từ màn ảnh Thái Lan, thế giới đã đổi thay, định kiến đã vơi bớt, nhưng khi ngồi xem lại kiệt tác này, những rung động đầu đời ấy vẫn vẹn nguyên, tinh khôi và đầy day dứt như lần đầu tiên trái tim biết lỗi nhịp.

Nội dung phim
Khác với dòng phim BL công nghiệp “xôi thịt” hiện nay, Love of Siam là một thước phim điện ảnh chính kịch nặng ký về gia đình và sự trưởng thành. Câu chuyện xoay quanh hai người bạn thiếu thời Mew và Tong, lạc mất nhau và tìm thấy nhau giữa quảng trường Siam sầm uất.

Sau 18 năm, xem lại phim với một tâm thế trưởng thành hơn, mình nhận ra Love of Siam không chỉ nói về tình yêu đồng giới. Nó là bức tranh về nỗi đau mất mát (câu chuyện của Tang), về sự kiểm soát nhân danh tình thương (nhân vật mẹ Sunee), và về sự cô đơn cùng cực của những đứa trẻ phải lớn lên quá nhanh.


Cảm xúc của mình vẫn nghẹn lại ở câu thoại kinh điển cuối phim: “Tớ không thể làm bạn trai của cậu được, nhưng điều đó không có nghĩa là tớ không yêu cậu.” Ngày xưa, câu nói ấy là sự tiếc nuối tột cùng. Nhưng giờ đây, ở độ tuổi 30, mình hiểu đó là sự lựa chọn tàn nhẫn nhưng thực tế nhất. Tình yêu của họ không chết, nó chỉ chuyển sang một dạng thức khác để cả hai có thể tồn tại yên ổn trong thế giới của mình. Đó là một cái kết buồn, nhưng đẹp và thật đến đau lòng.
Diễn xuất: Sự cộng hưởng của hai linh hồn
Phải dành lời khen ngợi cho Mario Maurer (vai Tong) và Witwisit Hiranyawongkul (Pchy – vai Mew). Vào thời điểm đó, Mario mang vẻ đẹp lai rực rỡ khiến màn ảnh bừng sáng. Tuy nhiên, diễn xuất của anh không bị ngoại hình lấn át. Mario thể hiện xuất sắc sự bối rối, dằn vặt của một chàng trai mới lớn đứng giữa ngã ba đường: một bên là tình cảm bản năng dành cho Mew, một bên là trách nhiệm hàn gắn gia đình đang tan vỡ. Ánh mắt của Tong nhìn Mew luôn chứa đựng sự dịu dàng nhưng cũng đầy rẫy những lo âu.

Nếu Tong là lý trí, thì Mew (Pchy đóng) là cảm xúc. Pchy không có vẻ đẹp sắc sảo như Mario, nhưng cậu có sự nhạy cảm của một người nghệ sĩ. Cách Pchy thể hiện nỗi cô đơn của Mew – một chàng trai sống thiếu tình thương, khao khát được yêu nhưng lại sợ hãi bị bỏ rơi vô cùng tinh tế. Mew chính là hiện thân của rất nhiều người trong cộng đồng LGBT chúng ta thời ấy: tài năng, nhạy cảm và luôn thầm lặng hy sinh.
Âm nhạc và Hình ảnh: Những ẩn dụ đầy ám ảnh
Nhắc đến Love of Siam mà không nhắc đến âm nhạc là một thiếu sót lớn. Ca khúc “Gun Lae Gun” (Bên nhau) vang lên như một bản thánh ca của tình yêu tuổi trẻ. Giai điệu đó sau 18 năm vẫn đủ sức khiến người nghe nổi da gà, gợi nhớ về những đêm nhạc tại sân khấu quảng trường Siam, nơi tình yêu được hát lên thay cho lời thú nhận.


Về mặt hình ảnh, chi tiết con búp bê gỗ khuyết mũi là một ẩn dụ nghệ thuật đắt giá nhất phim. Con búp bê đó là món quà ấu thơ Tong tặng Mew, nhưng nó không bao giờ hoàn hảo vì chiếc mũi bị mất đã thất lạc trong đống lá khô. Suốt bao năm, Mew vẫn giữ gìn nó như một báu vật.

Việc Tong tặng Mew chiếc mũi mới vào cuối phim, nhưng lại to hơn và không vừa khít, ngầm ý rằng: Chúng ta không thể quay ngược thời gian để sửa chữa quá khứ cho hoàn hảo. Chúng ta phải học cách chấp nhận những vết sẹo, những điều dang dở như một phần của cuộc sống. Khi về đến nhà, những giọt nước mắt rơi xuống, không gào thét, chỉ lặng lẽ thấm đẫm nỗi buồn. Mew khóc vì cảm ơn tình yêu ấy đã đến, hay khóc vì biết rằng từ nay về sau, cậu sẽ chỉ còn lại một mình với tình yêu đó? Câu trả lời, có lẽ nằm lại mãi mãi ở cái thời 2007 ấy.



Ngoài ra, chiếc mũi bị mất tượng trưng cho những khiếm khuyết trong cuộc đời mỗi người: một gia đình không trọn vẹn, một tình yêu khác biệt, hay một tình yêu không thể gọi tên.
Vậy có nên xem Love of Siam hay không?
Love of Siam không đơn thuần là một bộ phim về tình yêu trong sáng giữa hai chàng trai, nó là bài học về sự trưởng thành. 18 năm đã trôi qua, nhưng giá trị nhân văn và cảm xúc mà bộ phim mang lại vẫn vẹn nguyên giá trị. Đây mãi là cuốn phim gối đầu giường cho những ai đã từng yêu, từng đau, và từng học cách buông tay để người mình yêu được hạnh phúc.