Mưa Trên Cánh Bướm (Don’t Cry, Buttefly) đã chính thức công chiếu tại rạp, đánh dấu hành trình chinh phục khán giả quê nhà sau quãng thời gian “chu du” tại hàng loạt Liên hoan phim uy tín trên thế giới, đặc biệt là khi đã chiến thắng 2 giải thưởng tại Liên hoan phim Venice lần thứ 81.

Mưa Trên Cánh Bướm đánh dấu bộ phim điện ảnh đầu tay của đạo diễn Dương Diệu Linh, đồng thời cũng là vai chính đầu tiên trên màn ảnh rộng của nghệ sĩ Tú Oanh. Bên cạnh đó, phim còn là “cú chạm ngõ” điện ảnh của hai gương mặt trẻ Nguyễn Nam Linh và Bùi Thạc Phong. Nội dung phim xoay quanh bà Tâm (do Tú Oanh thủ vai), một người phụ nữ trung niên phát hiện chồng (Lê Vũ Long) ngoại tình ngay trong một trận bóng đá được phát sóng trên truyền hình. Quá đau khổ, bà tìm đến một thầy bùa với mong muốn “kéo” chồng về. Tuy nhiên, những nghi lễ bí ẩn lại vô tình giải phóng một thế lực đen tối trong chính ngôi nhà của bà, một thế lực mà chỉ bà Tâm và cô con gái (Nguyễn Nam Linh) mới có thể nhìn thấy.
Mưa Trên Cánh Bướm là một sự kết hợp tài tình giữa nhiều thể loại: chính kịch, hài đen, yếu tố giả tưởng và cả kinh dị. Bộ phim khai thác sâu sắc mối quan hệ giữa mẹ và con gái, những xung đột trong tư tưởng và lối sống giữa hai thế hệ phụ nữ. Qua đó, đạo diễn Dương Diệu Linh muốn cùng khán giả “vạch trần” những nguyên nhân sâu xa gây ra nỗi khổ của người phụ nữ, đồng thời đi tìm câu trả lời cho câu hỏi về hạnh phúc đích thực của phái nữ trong xã hội hiện đại.

Hình ảnh trần nhà bị dột trong phim là một ví dụ điển hình cho câu nói “nhà dột từ nóc” của ông bà ta. Khi người chồng (tượng trưng cho nóc nhà) không còn là chỗ dựa vững chắc, gia đình đó cũng dần dần tan vỡ. Cái trần dột ngày một nặng hơn, nhưng bà Tâm vẫn chỉ biết âm thầm lau dọn khi nước nhỏ giọt, rồi đến khi nước chảy xối xả thì dùng xô hứng. Điều đáng nói là chồng bà và cả ông quản lý chung cư đều không hề nhìn thấy vết nước trên trần, như một cách để phim khắc họa rằng những vấn đề nhức nhối trong gia đình thường chỉ có người phụ nữ âm thầm gánh chịu. Thêm vào đó, khi hai người đàn ông thuộc ban quản lý chung cư đến, họ chỉ đưa cho mẹ con bà Tâm một ít chất chống thấm rồi bảo bà tự xử lý. Theo mình thấy, chi tiết này đang phản ánh sự vô tâm của một bộ phận đàn ông hiện nay, họ chỉ biết đến bản thân mà không hề quan tâm đến những người phụ nữ xung quanh.


Khi mọi chuyện dần đi đến bờ vực tan vỡ, thay vì đối thoại trực tiếp, suốt bộ phim ta chỉ thấy bà Tâm lủi thủi phục vụ chồng con, cuối cùng lại tìm đến mê tín dị đoan để giải quyết những vấn đề gia đình. Chính sự thiếu quan tâm của người cha đã kéo dài quá lâu, khiến cô con gái sau này lớn lên cũng trở nên xa cách. Dù không chọn cách mê tín như mẹ, cô con gái cũng có điểm chung là loay hoay trong những vấn đề của bản thân mà không biết tìm hướng giải quyết hợp lý. Cô cho rằng mẹ mình đang làm những trò nhảm nhí như mời “thầy” về cúng, nhưng bản thân cô cũng không có cách nào hiệu quả hơn để tháo gỡ những rắc rối đang vây quanh.

Ngay từ những thước phim đầu tiên, khán giả đã được đắm mình trong nhịp sống quen thuộc của Hà Nội: tiếng thể dục buổi sớm của các cô bác, tiếng rao hàng í ới của các quán ăn, và cả tiếng bát đũa lanh canh từ những căn hộ trong khu tập thể. Sau khi phác họa một bức tranh đời thường chân thực như vậy, đạo diễn Dương Diệu Linh khéo léo dẫn dắt người xem đến với bối cảnh chính của câu chuyện – hai căn hộ nằm trên tầng 5 của một khu tập thể cũ kỹ. Bên trong, nội thất gỗ màu nâu đậm, kiểu dáng cồng kềnh cùng giấy dán tường họa tiết tạo nên một không gian nặng nề, có phần tù túng.

Tóm lại, đối với mình thì đây là phim hay, sử dụng hình ảnh ẩn dụ dễ hiểu, là phim nghệ thuật nhưng không hề kén khách.



Phù hợp với:
- Những ai thích phim tâm lý, gia đình, có yếu tố nghệ thuật
- Những ai quan tâm đến các vấn đề xã hội, đặc biệt là về vai trò của phụ nữ
- Những ai muốn xem một bộ phim Việt Nam có chất lượng tốt
Không phù hợp với:
- Những ai thích phim hành động, giải trí đơn thuần
- Những ai không thích phim có yếu tố tâm linh