Predator: Badlands (tên tiếng Việt: Quái Thú Vô Hình: Vùng Đất Chết Chóc) của đạo diễn Dan Trachtenberg (người đã làm Prey quá xuất sắc) là một canh bạc cực lớn. Đây không phải là bộ phim Predator mà các fan cứng U40-50 mong đợi đâu. Trachtenberg đã quăng luôn cái mác kinh dị sinh tồn truyền thống, mà thay vào đó là một cuộc phiêu lưu khoa học viễn tưởng, một phim bạn đồng hành phiên bản vũ trụ.
Lần đầu tiên trong lịch sử, nhân vật chính không phải con người, mà là một Predator tên Dek. Nhưng Dek không ngầu đâu, mà là kẻ yếu thế chính hiệu, bị gia tộc coi thường. Để chứng minh bản thân, Dek đến một hành tinh nguy hiểm và vô tình bắt được một đồng đội bất đắc dĩ: cô android Thia (do Elle Fanning thủ vai).
Và từ đây, phim biến thành một buddy movie thực sự. Mối quan hệ giữa Dek và Thia là điểm mình thích nhất. Nó bất ngờ, hài hước và có trái tim một cách kỳ lạ. Elle Fanning phải nói là cân team quá tốt. Cô ấy mang lại sự ấm áp, duyên dáng, và là người phiên dịch cảm xúc cho cả bộ phim.
Tất nhiên, mình biết nhiều fan cứng sẽ la ó. Việc nhân bản hóa Predator, biến một quái vật săn mồi bí ẩn thành một nhân vật chính diện để mình đồng cảm, chắc chắn sẽ gây tranh cãi. Họ muốn một kẻ sát nhân đáng sợ, chứ không phải một anh bạn Yautja. Nhưng với mình, đây là một làn gió mới mẻ, khiến thương hiệu này trở nên sâu sắc hơn.
Lúc nghe tin phim dán nhãn T16, mình đã chuẩn bị tinh thần là sẽ bị Disney hóa, hành động như gãi ngứa. Nhưng KHÔNG! Phim vẫn cực kỳ tàn bạo. Ở Mỹ thì phim được xếp hạng PG-13, có lẽ đạo diễn đã lách luật MPAA một cách thông minh: phim không có con người, toàn bộ nhân vật là người máy và quái thú.
Phim không có máu đỏ mà thay vào đó, màn hình tràn ngập máu xanh neon của người ngoài hành tinh, máu tím của quái vật, và dầu nhớt của android. Các cảnh chặt tay chân, xé toạc vẫn diễn ra đều đều. Cảm giác y như xem một phim R-rated được ngụy trang hoàn hảo. Một cú lừa thông minh!
Về kỹ thuật, có hai thứ mình phải khen hết lời. Thứ nhất là nhạc nền và thiết kế âm thanh. Trời ơi, nó epic dã man! Nghe nó sướng cái tai, cảm giác nguyên thủy và hoành tráng. Thứ hai là xây dựng thế giới. Hành tinh Genna được làm tuyệt đẹp, kiểu vừa lộng lẫy vừa chết chóc.
Tuy nhiên, cái điểm gây tranh cãi nhất chính là CGI. Thật sự là 50/50. Nhiều lúc mình thấy mặt của Dek (do Weta làm) chi tiết, biểu cảm đỉnh cao, nhìn như thật. Nhưng cũng có lúc, nhất là phông nền và vài con quái phụ, nó cứ nhựa nhựa, giả giả thế nào ấy. Chắc ai là fan của hiệu ứng thực tế (practical effects) kiểu cũ như Stan Winston sẽ hơi lấn cấn khoản này.
Diễn xuất của anh chàng Dimitrius (vai Dek) cũng đáng khen. Dù trùm kín mít dưới lớp hóa trang và CGI, anh vẫn truyền tải được cảm xúc của một chiến binh bị coi thường chỉ qua ngôn ngữ cơ thể.
Mình khuyên thật lòng: 4DX? Bối cảnh phim là một hành tinh thù địch, có bão, có axit, hành động thì dồn dập. Ngồi ghế 4DX rung lắc, gió tạt, sương phả vào mặt chắc chắn sẽ làm tăng cảm giác đắm chìm lên gấp bội.
Predator: Badlands là một canh bạc táo bạo và mình thấy nó đã thắng. Phim không dành cho những ai tìm kiếm lại cảm giác của bản gốc 1987, nhưng nếu bạn mở lòng cho một hướng đi mới – giàu cảm xúc hơn, phiêu lưu hơn, và buddy hơn – thì đây là một bộ phim giải trí cực tốt.