Smurfs (2025) kể về hành trình của một Xì Trum vô danh đi tìm bản sắc và giải cứu Tí Vua khỏi một kẻ thù mới. Dù mang thông điệp tích cực, phim lại là một mớ hỗn độn về cốt truyện, với phần hình ảnh cố bắt chước các bom tấn hoạt hình khác nhưng thất bại. Đây là một tác phẩm nhạt nhòa, thiếu sáng tạo và đáng tiếc là khó có thể làm hài lòng bất kỳ đối tượng khán giả nào.

Một câu chuyện cũ kỹ trong chiếc áo mới
Cốt truyện phim lần này xoay quanh một nhân vật mới toanh: Xì Trum Vô Danh (No Name Smurf), do cậu chàng chưa tìm ra được tài năng hay đặc điểm gì nổi bật để có được cái tên như những người anh em khác. Nỗi băn khoăn về bản sắc của cậu chưa kịp có lời giải thì biến cố ập đến: Tí Vua bị bắt cóc bởi một kẻ thù lạ hoắc tên Razamel, được giới thiệu là anh trai của lão Gà Mên (Gargamel) ác độc.

Thế là Xì Trum Vô Danh cùng với Tí Cô Nương (Smurfette) phải gác lại mọi chuyện để dấn thân vào một cuộc phiêu lưu bất đắc dĩ. Hành trình của họ không chỉ gói gọn trong khu rừng quen thuộc mà còn trải dài qua nhiều thế giới, nhiều chiều không gian khác nhau, từ Paris hoa lệ, nước Úc xa xôi cho đến cả một thế giới làm bằng đất sét. Trên đường đi, cậu Xì Trum bé nhỏ dần khám phá ra năng lực tiềm ẩn của mình chính là phép thuật.
Nghe qua thì có vẻ hấp dẫn đúng không? Nhưng vấn đề là cách kể chuyện của phim lại vô cùng rời rạc. Cảm giác như nhà làm phim có một danh sách những thứ “thời thượng” như đa vũ trụ, thông điệp tìm lại chính mình… rồi ném tất cả vào một cái nồi và khuấy lên một cách vội vã. Nhịp phim hỗn loạn, các tình tiết chuyển cảnh đột ngột khiến mình chưa kịp cảm nhận được gì ở thế giới này đã bị lôi sang một thế giới khác.

Dàn sao hạng A và sự lãng phí đáng tiếc
Một trong những điểm khiến mình tò mò nhất về phim chính là dàn diễn viên lồng tiếng toàn sao: Rihanna, James Corden, Octavia Spencer, Kurt Russell, Sandra Oh… Nghe thôi đã thấy “uy tín” rồi. Nhưng xem xong thì mình chỉ biết thở dài, đúng là một sự lãng phí tài năng khủng khiếp.
Ngoại trừ hai nhân vật chính là Tí Cô Nương (Rihanna) và Xì Trum Vô Danh (James Corden) có nhiều đất diễn, các ngôi sao còn lại xuất hiện chớp nhoáng như khách mời cho đủ đội hình. Giọng của họ rất hay, rất đặc trưng, nhưng nhân vật thì mờ nhạt và gần như không có vai trò gì đáng kể. Cảm giác họ được mời về chỉ để tên tuổi xuất hiện trên poster cho kêu thôi.

Điểm sáng hiếm hoi có lẽ là Rihanna trong vai Tí Cô Nương. Cô không chỉ lồng tiếng tròn vai mà còn góp giọng trong một bài hát chủ đề khá bắt tai. Tuy nhiên, một mình Rihanna thì không thể “gánh” cả một kịch bản yếu kém.
Điều khiến mình, một người từng xem Xì Trum từ bé, cảm thấy khó chịu nhất chính là sự thay đổi của nhân vật Gà Mên. Trong phim này, lão bỗng dưng trở nên… tốt bụng một cách khó hiểu, đứng về phía các Xì Trum. Đây có thể là một nỗ lực làm mới, nhưng nó lại phá vỡ hoàn toàn tính cách của một nhân vật phản diện kinh điển, khiến xung đột trở nên yếu ớt và thiếu thuyết phục.
Hình ảnh cố bắt trend nhưng thất bại, âm thanh nhạt nhòa
Phải công nhận là nhà làm phim đã có ý tốt khi cố gắng áp dụng phong cách hoạt hình đang rất thành công của “Spider-Verse” hay “Puss in Boots: The Last Wish” vào phim, tức là kết hợp CGI 3D với các nét vẽ tay và hiệu ứng giảm khung hình. Mình thấy được nỗ lực đó, nhưng tiếc là kết quả lại không như mong đợi.
Phần hình ảnh của “Smurfs (2025)” trông khá cứng, đôi chỗ còn có cảm giác “rẻ tiền” và không nhất quán. Nó không hề phù hợp với cái “vibe” dễ thương, tròn trịa vốn có của thế giới Xì Trum. Màu sắc thì đúng là sặc sỡ, lòe loẹt, có thể làm các bé nhỏ tuổi thích thú, nhưng với mình thì nó chỉ là một mớ hỗn độn về thị giác, xem xong không đọng lại được gì.

Về phần âm thanh, ngoài bài hát của Rihanna mà mình đã nhắc ở trên, toàn bộ nhạc phim còn lại đều là dạng “nhạc pop chung chung”, nghe cho vui ở rạp rồi bước ra là quên ngay. Phim được quảng bá như một tác phẩm nhạc kịch, nhưng các bài hát lại được chèn vào một cách rời rạc, cảm giác như chỉ để kéo dài thời lượng phim chứ không thực sự thúc đẩy câu chuyện.
Vậy có nên xem “Smurfs (2025)” hay không?
Thẳng thắn mà nói, đây là một bộ phim đáng thất vọng. Cốt truyện của nó như một phiên bản sao chép vụng về của “Trolls”, thiếu logic và loay hoay không biết đối tượng khán giả của mình là ai. Những câu đùa “người lớn” thì lỗi thời, còn những tình tiết cho trẻ em thì lại quá đơn giản và nhàm chán. Bằng chứng là trong suất chiếu của mình, mấy bé nhỏ ban đầu còn hào hứng, được nửa phim đã bắt đầu chạy nhảy, nói chuyện ầm ĩ vì mất tập trung.



“Smurfs (2025)” cho mình cảm giác đây là một “sản phẩm thương mại” được làm ra để vắt kiệt thương hiệu hơn là một tác phẩm nghệ thuật có tâm. Nếu bạn đang tìm một bộ phim hoạt hình ý nghĩa cho cả gia đình cùng xem, thì đây chắc chắn không phải là lựa chọn phù hợp. Nhưng nếu bạn chỉ đơn giản là cần một thứ gì đó nhiều màu sắc, âm thanh ồn ào để “giữ chân” các bé cực kỳ nhỏ tuổi trong 90 phút để có chút thời gian rảnh, thì… có lẽ phim này sẽ làm được điều đó.
Phù hợp với:
- Các bậc phụ huynh đang cần tìm một bộ phim có màu sắc sặc sỡ để “giữ chân” các bé cực kỳ nhỏ tuổi trong khoảng 90 phút.
Không phù hợp với:
- Fan lâu năm của Xì Trum.
- Các gia đình đang tìm kiếm một bộ phim hoạt hình chất lượng để cùng nhau thưởng thức.
- Khán giả yêu thích phong cách hoạt hình của “Spider-Verse” hay “Puss in Boots 2” và kỳ vọng một chất lượng tương tự.
- Người lớn và các bạn khán giả nhỏ tuổi đã có chính kiến riêng.