Ban đầu, Thế Hệ Kỳ Tích (Bà Đừng Buồn Con) được quảng bá sẽ là một bộ phim thuần về tâm lý gia đình lấy đi nhiều nước mắt, nhưng thực tế, đạo diễn Hoàng Nam đã mang đến một làn gió mới khi kết hợp câu chuyện khởi nghiệp của Gen Z với tình cảm bà cháu thiêng liêng. Dù vẫn còn những điểm lấn cấn về logic, nhưng thông điệp về sự nỗ lực vươn lên của người trẻ trong phim đã làm mình thấy bồi hồi nhớ lại quãng thời gian mới chân ướt chân ráo vào đời.

Nội dung
Theo mình thấy, cốt truyện của Thế Hệ Kỳ Tích khá rõ ràng và dễ theo dõi. Phim xoay quanh Tiến (Trần Tú đóng) – một chàng sinh viên mang trong mình giấc mơ lớn: tạo ra tựa game vươn tầm thế giới. Hành trình của Tiến không hề trải hoa hồng mà đầy rẫy chông gai, từ việc bị xem thường cho đến những cú vấp ngã đau điếng. Nhưng may mắn thay, bên cạnh cậu vẫn có những người bạn đồng hành dám mơ dám làm và đặc biệt là người bà (NSND Thanh Hoa) – hậu phương vững chắc, là ngọn lửa sưởi ấm giúp Tiến đứng dậy sau mỗi thất bại.

Tuy nhiên, kịch bản phim vẫn còn tồn tại những hạt sạn to đùng khiến mình phải gãi đầu gãi tai. Điển hình là chi tiết Tiến kiếm được hơn 30 triệu USD – một con số khổng lồ, nhưng lại chật vật không có nổi 6 tỷ để trả tiền nhà cho người cô. Cái này hơi bị thiếu thực tế nhen! Bên cạnh đó, nhân vật của chị Phiến xuất hiện bị dư, cảm giác như được lồng ghép vào cho vui chứ không đóng góp gì nhiều cho mạch truyện chính. Mảng công nghệ là thứ được kỳ vọng là đòn bẩy cho khát vọng của Tiến cũng chỉ được xây dựng hời hợt làm nền, chưa thực sự được chú trọng đầu tư để khán giả thấy được cái tầm của dự án game kia.

Dù vậy, điểm sáng là phim đã khơi gợi rất tốt tinh thần khởi nghiệp máu lửa của giới trẻ. Xem xong thấy hừng hực khí thế, muốn bắt tay vào làm cái gì đó ngay và luôn!
Diễn viên và diễn xuất
Về diễn xuất, Thế Hệ Kỳ Tích mang lại cho mình những cảm xúc lẫn lộn. Trần Tú đã làm tốt việc khắc họa nét ngây thơ, bỡ ngỡ của một chàng sinh viên chưa va vấp sự đời. Nhìn Tú, mình thấy lại hình ảnh của chính mình ngày xưa, cũng ngây ngô và đầy nhiệt huyết như thế. Tuy nhiên, công bằng mà nói thì diễn xuất của bạn ấy vẫn còn khá “xanh”, chưa thực sự nhập vai hoàn toàn ở những phân đoạn đòi hỏi chiều sâu tâm lý. Nhưng mình tin với ngoại hình sáng và sự nỗ lực, Trần Tú sẽ còn nhiều đất diễn để tỏa sáng trong tương lai nếu chịu khó trau dồi kỹ năng.

Về phía NSND Thanh Hoa, không ai có thể phủ nhận hình ảnh một người bà tần tảo, hết lòng yêu thương con cháu mà cô mang lại. Tuy nhiên, có lẽ do quen với sân khấu ca nhạc hoặc kịch nói nên nét diễn của cô trong phim điện ảnh này vẫn còn hơi bị kịch, thiếu đi sự tự nhiên đời thường cần thiết của màn ảnh rộng. Đây là điều hơi đáng tiếc vì nếu tiết chế lại một chút, nhân vật người bà sẽ chạm đến trái tim khán giả sâu sắc hơn.
Âm thanh, hình ảnh, kỹ xảo
Đây có lẽ là phần mình ưng ý nhất phim. Bối cảnh Hà Nội hiện lên trong phim cực kỳ đẹp, sự giao thoa giữa nét cổ kính rêu phong và sự hiện đại năng động tạo nên một không gian đậm chất Việt Nam và rất thơ.



Đặc biệt, phần âm nhạc là một điểm cộng cực lớn. Các ca khúc trong phim do chính NSND Thanh Hoa thể hiện quả là đáng nghe. Giai điệu da diết, ca từ thấm đẫm tình cảm bà cháu, nghe mà muốn rưng rưng. Nó cực kỳ ăn khớp với cái tên cũ của phim là “Bà Đừng Buồn Con”, tạo nên những khoảng lặng cảm xúc rất giá trị giữa nhịp phim hối hả của chuyện khởi nghiệp.
Vậy có nên xem Thế Hệ Kỳ Tích (Bà Đừng Buồn Con) hay không?
Tổng kết lại, đây là một bộ phim xem được, có thông điệp tích cực về gia đình và tuổi trẻ, dù kịch bản vẫn còn nhiều lỗ hổng đáng tiếc.
Phim đáng xem nếu bạn đang tìm kiếm động lực khởi nghiệp hoặc muốn đắm mình trong những giai điệu âm nhạc về tình thân ấm áp. Đây chỉ là cảm nhận cá nhân của mình, còn bạn thì sao?