The Conjuring: Nghi Lễ Cuối Cùng (tên gốc: The Conjuring 4: Last Rites) là chương cuối cùng, khép lại hành trình trừ tà của hai nhân vật mà chúng ta vô cùng yêu mến. Phim không tập trung vào những màn hù dọa kinh hoàng như trước, mà giống một lời tri ân đầy cảm xúc về tình yêu, gia đình và di sản của họ. Vậy đây là lời chia tay xứng đáng hay là một cái kết hụt hẫng, cùng Khen Phim tìm hiểu trong bài review này nhé.

Nội dung phim: Vụ án cuối cùng và cuộc đối đầu định mệnh
Phim lấy bối cảnh khi Ed và Lorraine Warren đã không còn trẻ trung, sức khỏe của Ed cũng đã suy giảm và họ bắt đầu nghĩ đến chuyện “về hưu”. Nhưng rồi định mệnh lại gõ cửa khi họ nhận được lời cầu cứu từ gia đình Smurl, một gia đình bình thường đang phải sống trong sợ hãi tột độ bởi sự quấy nhiễu của một thế lực ma quỷ tàn bạo ngay trong chính ngôi nhà của mình.

Vợ chồng Warren quyết định nhận vụ này như một nhiệm vụ cuối cùng. Tuy nhiên, càng đi sâu vào điều tra, họ càng nhận ra thực thể mà gia đình Smurl đang đối mặt không chỉ đơn giản là một con quỷ thông thường. Nó có một mối liên kết đen tối và sâu sắc đến quá khứ của chính Ed và Lorraine, buộc họ phải bước vào cuộc đối đầu sinh tử với con quỷ đã ám ảnh họ trong suốt sự nghiệp.
Diễn xuất vẫn là điểm sáng
Phải nói thật, linh hồn và trái tim của cả thương hiệu The Conjuring chính là Patrick Wilson và Vera Farmiga. Đến phần cuối này, họ một lần nữa chứng minh điều đó. Phản ứng hóa học giữa cả hai vẫn tuyệt vời như ngày nào, từng ánh mắt, cử chỉ họ trao cho nhau đều toát lên một tình yêu sâu đậm và sự gắn kết không thể tách rời. Diễn xuất có chiều sâu của họ đã gánh vác toàn bộ phần cảm xúc của phim, khiến mình thực sự tin vào câu chuyện tình yêu của Ed và Lorraine và cảm động cho hành trình của họ.

Tuy nhiên, đó cũng chính là điểm yếu của phim. Vì quá tập trung vào cặp đôi chính, dàn nhân vật phụ lại tỏ ra khá mờ nhạt. Gia đình bị ám Smurl, không giống như nhà Perron ở phần 1 hay nhà Hodgson ở phần 2, được xây dựng khá nhạt nhòa và thiếu đất diễn. Mình gần như không cảm nhận được sự kết nối hay đồng cảm sâu sắc với nỗi đau của họ, khiến họ gần như bị chìm nghỉm khi câu chuyện chuyển trọng tâm hoàn toàn sang nhà Warren ở nửa sau.

Không thể không nhắc đến Judy Warren (Mia Tomlinson đóng), con gái của vợ chồng Warren, nay đã trưởng thành và có vai trò lớn hơn hẳn. Phim dành không ít thời gian để khai thác năng lực tâm linh mà cô được thừa hưởng từ mẹ. Về một mặt, đây là sự phát triển thú vị, cho thấy sự “chuyển giao ngọn đuốc” cho thế hệ sau. Trong một bộ phim vốn là lời chia tay Ed và Lorraine, việc tập trung quá nhiều vào thế hệ kế cận tạo cảm giác như một nỗ lực cài cắm cho phần ngoại truyện, vô tình làm loãng đi câu chuyện chính đáng lẽ phải dành trọn vẹn cho hai nhân vật biểu tượng của chúng ta.

Bên cạnh đó, nhân vật bạn trai của Judy là Tony Spera (do Ben Hardy thủ vai) tạo cho mình cảm giác khá dư thừa. Sự xuất hiện của anh chàng này có phần gượng ép, giống như một bước đệm để mở đường cho các phần ngoại truyện trong tương lai hơn là thực sự đóng góp vào mạch truyện chính của phim.
Âm thanh, hình ảnh, kỹ xảo
Về mặt kỹ thuật, phim vẫn làm tốt. Bối cảnh thập niên 80 được tái hiện một cách thuyết phục, phần âm thanh và nhạc phim vẫn là vũ khí lợi hại, đặc biệt khi xem ở rạp có âm thanh tốt, nhiều đoạn im lặng rồi bất ngờ dội một tiếng động mạnh vẫn khiến mình thót tim.

Tuy nhiên, có hai điểm trừ lớn mà mình không thể không nhắc đến. Đầu tiên là thời lượng phim quá dài. Gần 2 tiếng 15 phút cho một bộ phim kinh dị mà nhịp phim ở nửa đầu lại khá chậm, nhiều đoạn thoại quá dài thực sự là một thử thách cho sự kiên nhẫn.
Thứ hai, yếu tố kinh dị và các màn hù dọa đã không còn “đã” như xưa. Phim sử dụng lại khá nhiều công thức jump scare quen thuộc mà các mọt phim kinh dị có thể đoán trước được. Dù vậy, phải công nhận là vẫn có một vài phân cảnh được dàn dựng rất tót, áp dụng công thức cũ nhưng hiệu quả, như cảnh liên quan đến cuộn băng VHS, đủ sức khiến cả rạp phải nín thở và giật bắn mình. Vậy nên nếu bạn cần một tựa phim đủ để bạn gái phải nép vào lòng thì đây, chính là The Conjuring: Nghi Lễ Cuối Cùng.
Lời kết: Một bộ phim chia tay trọn vẹn nhưng chưa phải là phim kinh dị xuất sắc
Vậy The Conjuring: Nghi Lễ Cuối Cùng có hay không? Với Khen Phim, đây là một cái kết trọn vẹn và đầy cảm xúc cho câu chuyện của vợ chồng Warren. Nó hay hơn phần 3 (The Devil Made Me Do It) nhưng chắc chắn không thể so sánh với sự kinh dị bậc thầy của hai phần đầu tiên.

Cách giải quyết con quỷ ở cuối phim phải nói là khá đơn giản và có thể làm nhiều fan cứng hụt hẫng vì mong chờ một màn trừ tà hoành tráng hơn. Nhưng nếu nhìn ở góc độ khác, cái kết này lại làm nổi bật lên thông điệp cốt lõi của cả loạt phim: sức mạnh lớn nhất không đến từ những câu thần chú hay nghi lễ phức tạp, mà đến từ tình yêu thương, sự đoàn kết và niềm tin của gia đình.
Nhìn chung, đây là một bộ phim đáng xem nếu bạn là fan của vợ chồng Warren và muốn chứng kiến một lời chia tay trọn vẹn.




Khen Phim chấm: 7/10.
Phù hợp với:
- Fan cứng của vợ chồng Warren muốn xem một cái kết trọn vẹn cho câu chuyện của họ.
- Khán giả thích phim có yếu tố tâm lý, tình cảm gia đình lồng trong bối cảnh kinh dị.
Không phù hợp với:
- Khán giả tìm kiếm một bộ phim kinh dị thuần túy, rùng rợn và ám ảnh.
- Những người thiếu kiên nhẫn với các bộ phim có nhịp độ chậm và thời lượng dài.
- Fan của những màn trừ tà hoành tráng, phức tạp và những con quỷ “bá đạo”.
