Cưới Vợ Cho Cha là lần trở lại sân chơi điện ảnh của nhà sản xuất Xuân Lan với nhiều dự định và tính toán kỹ. Phim đã dắt mình đi từ bất ngờ này đến cảm xúc khác. Một câu chuyện dung dị, không đao to búa lớn nhưng lại thấm thía đến lạ lùng về tình cha con.

Nội dung
Chuyện phim xoay quanh một xóm nhỏ ở miền Tây, nơi ông Sáu Sếu (NSƯT Hữu Châu vào vai) kinh doanh cà phê và karaoke để phục vụ nhu cầu giải trí cho bà con lối xóm. Ông Sáu có đứa con trai làm việc ở Sài Gòn là Út Tửng (Trương Minh Thảo). Dù đã gần 30 nhưng anh Út vẫn chưa lấy vợ nên nhân dịp giỗ mẹ, anh đã được các cô gái trong làng đến coi mắt, mong muốn tìm được một mối phù hợp, sớm yên bề gia thất. Nhưng với lối sống hiện đại, chỉ muốn lấy người mình yêu, Út Tửng đã rất khó xử khi bị cha liên tục ép cưới, khiến anh phải quay lại Sài Gòn để trốn chạy thực tại. Và mọi thứ trở nên rắc rối từ đây, khi ông Sáu lên thành phố tìm con, đồng thời chứng kiến cả một thực tế khó tin về cuộc sống của đứa con trai duy nhất.

Ban đầu coi trailer thực sự là không mấy kỳ vọng, chỉ sợ chị Xuân Lan làm phim hài thông thường, nhưng coi rồi mới thấy bên trong phim là cả một xã hội thu nhỏ, thể hiện từ sự chân chất của con người miền Tây đến những xung đột ngầm ẩn sâu bên trong lớp vỏ làng xóm yên bình. Cái hay là Cưới Vợ Cho Cha đã kết hợp kiểu rất là hài hòa giữa hài với bi, mọi tình tiết về chuyện chữ hiếu, chữ tình được thể hiện nhẹ nhàng, không cần drama quát tháo ầm ầm lên nhiều lần nhưng vẫn lột tả được cái vấn đề cần nói.
Diễn viên và diễn xuất
Theo mình thấy, điểm sáng rực rỡ nhất của Cưới Vợ Cho Cha chính là màn trình diễn đáng giá của dàn cast, đặc biệt là sự kết hợp giữa thế hệ gạo cội và gương mặt trẻ. Nếu kịch bản là khung xương thì diễn xuất của chú Hữu Châu và Trương Minh Thảo chính là phần hồn, khiến câu chuyện trở nên sống động và day dứt hơn bao giờ hết.

Phải dành một lời khen trân trọng cho NSƯT Hữu Châu. Không còn là những vai diễn hài hước hay quyền uy thường thấy, chú hóa thân hoàn hảo vào vai ông Sáu Sếu – một người cha miền Tây chân chất, cục mịch nhưng thương con vô bờ bến. Nếu chú Hữu Châu diễn ra được nét tiều tụy, khắc khổ của một người cha mang trong mình căn bệnh tuổi già, thì ánh mắt và đài từ của chú lại là thứ vũ khí sát thương cảm xúc cực mạnh. Cái cách chú thoại bằng phương ngữ miền Tây, vừa nghe đã thấy thương, vừa nghe đã thấy tội, khiến mình tin rằng đây là một người cha Nam Bộ thực thụ chứ không phải là một diễn viên đang diễn.


Đối trọng với ông Sáu là Út Tửng do Trương Minh Thảo thủ vai. Đây là một thử thách lớn khi phải diễn chung với một cây đa cây đề, nhưng anh không bị lép vế. Ngược lại, anh nhập tâm hoàn toàn vô vai một người con khó xử khi đứng giữa ngã ba đường: một bên là chữ hiếu nặng trĩu, một bên là khao khát sống thật với bản thân. Sự tung hứng nhịp nhàng giữa hai thế hệ diễn viên tạo nên những khoảnh khắc chân thật, tự nhiên như chính hơi thở của cuộc sống miền sông nước, khiến khán giả tin rằng họ là một gia đình thực sự. Trương Minh Thảo đã chứng minh được thực lực của mình, không chỉ ở ngoại hình sáng mà còn ở chiều sâu nội tâm, tạo nên một cặp cha con đầy day dứt và đáng nhớ của màn ảnh Việt năm nay.

Bên cạnh hai trụ cột chính, dàn diễn viên phụ của Cưới Vợ Cho Cha cũng hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ tô điểm cho bức tranh miền Tây thêm phần rực rỡ. Khen Phim khá bất ngờ với Đình Khang trong vai Khang Khùng, không cần quá nhiều thoại, bạn vẫn lột tả được nét ngây ngô nhưng ẩn chứa nội tâm phức tạp của một chàng trai có số phận đặc biệt, tạo nên những nốt trầm đáng nhớ bên cạnh sự ồn ào của câu chuyện cưới xin.
Cùng với đó, tuyến nhân vật phụ như cặp anh em mồ côi hay những bà hàng xóm nhiều chuyện (trong đó có bà Hai Hành duyên dáng của cô Hồng Vân) đã thổi hồn vào phim một không khí hào sảng, chân chất đặc trưng. Họ có thể ồn ào, có thể hay soi mói chút đỉnh, nhưng hễ ai gặp chuyện là xúm vào giúp đỡ chẳng nề hà, giúp bối cảnh xóm làng hiện lên vô cùng gần gũi, dễ mến, làm người xem cảm thấy như đang thực sự sống giữa cái tình nồng hậu của bà con miền sông nước vậy.
Âm thanh, hình ảnh, kỹ xảo
Về phần nhìn, mình có cảm giác ê-kíp làm phim đã mượn được ngôi nhà của người dân địa phương để làm bối cảnh chính hay sao ấy, bởi mọi thứ hiện lên quá đỗi chân thật. Từ tấm rèm cửa, bàn thờ tổ tiên trang nghiêm cho đến bộ bàn ghế, chiếc giường ngủ đều nhuốm màu thời gian và đậm chất miền Tây sông nước. Không có sự sắp đặt hào nhoáng hay trường quay giả tạo, chính sự cũ kỹ tự nhiên đó đã tạo nên cái hồn cho ngôi nhà của ông Sáu.

Một chi tiết nhỏ nhưng khiến mình tâm đắc là việc căn nhà được cậu con trai lắp camera giám sát. Chi tiết này nó phản ánh đúng hơi thở của nhiều gia đình hiện đại bây giờ: con cái đi làm xa, chỉ biết gửi gắm nỗi lo lắng và quan tâm cha mẹ già qua ống kính camera. Nó làm cho câu chuyện phim không bị cũ mà trở nên gần gũi với khán giả trẻ.



Bên cạnh đó, bối cảnh làng quê miền Tây hiện lên qua ống kính đẹp lắm mọi người. Những mảng xanh mướt của ruộng đồng, vườn tược mang lại cảm giác yên bình, dễ chịu, giúp cân bằng lại những nốt trầm buồn của cốt truyện. Xem phim mà cảm thấy như được hít thở không khí trong lành của vùng quê vậy.
Về âm thanh, việc lựa chọn ca khúc Sợi Chỉ Hồng làm nhạc phim là một quyết định sáng suốt. Giai điệu rộn ràng, vui tươi vừa vang lên là mình đã thấy nôn nao, chỉ muốn chạy ngay về miền Tây ăn một cái đám cưới miệt vườn. Âm nhạc và hình ảnh hòa quyện vào nhau, tạo nên một trải nghiệm điện ảnh vừa mắt, sướng tai.
Vậy có nên xem Cưới Vợ Cho Cha hay không?
Câu trả lời của mình là CÓ, nhất là với những ai đang cần một nốt lặng để suy ngẫm về hai chữ “gia đình”. Cưới Vợ Cho Cha không phải là một bom tấn với kỹ xảo hoành tráng hay những màn đấu trí căng não, mà nó đi thẳng vào lòng người bằng sự chân thành, mộc mạc và cái tình hào sảng của người miền Tây.






Đây là một bộ phim chữa lành đúng nghĩa, nơi bạn có thể cười đó rồi khóc đó, để rồi bước ra khỏi rạp với mong muốn được gọi điện ngay về nhà cho ba, cho mẹ. Nếu bạn đang tìm kiếm một tác phẩm để dẫn phụ huynh đi xem, hoặc đơn giản là muốn tìm lại những cảm xúc dung dị nhất, thì đây là lựa chọn không thể bỏ qua.
Khen Phim chấm: 7.5/10.
