Năm nay mình đã quá ngán ngẩm với cái motif kinh dị kiểu “gia đình chuyển đến nhà mới rồi bị ma ám”. Thế nên khi xem Dollhouse (tựa gốc: ドールハウス, tựa Việt: Kumanthong Nhật Bản – Vong Nhi Cúp Bế), mình thực sự bị cuốn hút bởi cách tiếp cận hoàn toàn khác biệt. Không hù dọa bằng những cánh cửa tự mở hay bóng ma góc nhà, đạo diễn Shinobu Yaguchi – người vốn nổi tiếng với phim hài – đã “quay xe” ngoạn mục sang kinh dị bằng cách gieo rắc nỗi sợ vào những vật dụng đời thường nhất: một con búp bê và… chiếc máy giặt.

Poster phim Dollhouse (Kumanthong Nhật Bản: Vong Nhi Cúp Bế)
Poster phim Dollhouse (Kumanthong Nhật Bản: Vong Nhi Cúp Bế)

Nội dung phim

Cốt truyện của Dollhouse không bắt đầu bằng ma quỷ, mà bằng một tai nạn sinh hoạt bi thảm nhưng thực tế đến rợn người. Yoshie Suzuki (Masami Nagasawa thủ vai), trong một phút sơ suất đi siêu thị, đã để cô con gái 5 tuổi Mei ở nhà chơi trốn tìm. Kết cục đau lòng xảy ra khi Mei tử vong do ngạt thở trong chiếc máy giặt lồng ngang.

Chiếc máy giặt từ đó trở thành vật thể ám ảnh, đại diện cho tội lỗi không thể gột rửa của người mẹ. Để vượt qua sang chấn, Yoshie tìm đến “Liệu pháp Búp bê” (Doll Therapy) khi cô tìm thấy một con búp bê cổ giống hệt con gái mình.

Cặp vợ chồng này là nhân vật chính của phim
Cặp vợ chồng này là nhân vật chính của phim

Theo mình thấy, cái hay của kịch bản nằm ở sự chuyển dịch từ tâm lý sang kinh dị siêu nhiên cực kỳ mượt mà. Ban đầu, Yoshie chăm sóc búp bê chỉ để trút bỏ tình mẫu tử dang dở. Nhưng câu chuyện thực sự bắt đầu sau cú nhảy thời gian 5 năm, khi Yoshie sinh con gái thứ hai (Mai) và vứt bỏ búp bê. Từ đây, một cuộc chiến giành giật người mẹ giữa “đứa con sinh học” và “đứa con tâm linh” (búp bê Aya) nổ ra, kéo theo những bí mật kinh hoàng về nguồn gốc của con búp bê chứa xương người này.

Diễn viên và Diễn xuất

Phải khẳng định luôn Masami Nagasawa đã có một màn trình diễn mà mình xin dùng từ “quỷ khí” để miêu tả, trở thành điểm sáng chói lọi nhất của bộ phim. Cô dẫn dắt khán giả đi qua từng cung bậc cảm xúc một cách tài tình, bắt đầu từ nỗi đau tột cùng của một người mẹ mất con. Tiếng thét của Yoshie khi phát hiện thi thể con không đơn thuần là âm thanh, mà nó mang sức nặng của sự vỡ vụn thực tại, khiến người xem cảm thấy khó thở như chính mình đang chịu đựng nỗi đau đó.

Nếu mà gặp búp bê ma thì cứ mang đi chụp CT
Nếu mà gặp búp bê ma thì cứ mang đi chụp CT

    Nhưng điều khiến mình ám ảnh hơn cả là cách Nagasawa thể hiện sự “điên loạn bình thản” ở giai đoạn giữa phim. Cô không chọn lối diễn cường điệu hay gào thét điên cuồng thường thấy; ngược lại, cô chăm sóc con búp bê với sự ân cần và dịu dàng đến mức rợn người. Ánh mắt cô nhìn vật vô tri ấy chứa đựng tình mẫu tử thuần khiết, khiến sự bình thường của cô trong hoàn cảnh bất thường trở thành thứ đáng sợ nhất. Ở phía đối trọng, Koji Seto trong vai người chồng Tadahiko cũng làm rất tốt vai trò mỏ neo thực tế, thể hiện thuyết phục sự bất lực và hoang mang khi dần trở thành nạn nhân của sự thao túng tâm lý ngay trong chính ngôi nhà mình.

    Âm thanh, Hình ảnh và Kỹ xảo

    Dollhouse là minh chứng cho việc không cần lạm dụng CGI hay Jumpscare rẻ tiền vẫn có thể làm khán giả lạnh gáy. Đạo diễn Yaguchi đã cực kỳ tinh tế khi sử dụng kỹ thuật lấy nét và độ sâu trường ảnh để hù dọa. Trong nhiều cảnh quay sinh hoạt gia đình bình thường, máy quay thường lấy nét vào nhân vật chính, nhưng ở phần hậu cảnh mờ ảo bạn sẽ lờ mờ thấy con búp bê dường như đang thay đổi tư thế hoặc nhìn chằm chằm vào nhân vật. Kỹ thuật này buộc mình phải căng mắt soi từng khung hình, tạo cảm giác bất an thường trực.

    Con đường giữa biển trong phim là có thật
    Con đường giữa biển trong phim là có thật

    Về âm thanh, sự vắng mặt của nhạc nền kịch tính là một điểm cộng lớn. Thay vào đó, phim khuếch đại những âm thanh môi trường như tiếng lồng máy giặt quay đều đều, tiếng bước chân trần trên sàn gỗ hay tiếng cười khúc khích vọng lại từ phòng trống. Đặc biệt, phân cảnh sử dụng đèn flash của máy ảnh Polaroid trong bóng tối là một trải nghiệm thị giác ấn tượng, tạo ra cảm giác ngắt quãng thời gian dồn dập, khiến nỗi sợ trở nên trực diện và nghẹt thở.

    4. Cảm nhận về cái kết: Sự tuyệt vọng bao trùm và cái giá của sự thay thế

    Khác với nhiều phim kinh dị thương mại thường cố gắng giải quyết triệt để mọi vấn đề ở hồi cuối, Dollhouse chọn cho mình một hướng đi tàn nhẫn và mang tính hủy diệt hơn nhiều. Cái kết của phim không mở ra lối thoát, mà thay vào đó là sự bế tắc tận cùng của khái niệm “Nghiệp báo”.

    Chú này sẽ là thầy trừ ma trong phim
    Chú này sẽ là thầy trừ ma trong phim

    Phim xây dựng một cái kết mở nhưng lại để lại dư vị cực kỳ khó chịu. Nó đặt ra câu hỏi lớn về ranh giới giữa thực và ảo, giữa tình mẫu tử thiêng liêng và sự chiếm hữu bệnh hoạn. Tựa đề “Dollhouse” đến cuối cùng mới thực sự bộc lộ ý nghĩa kinh hoàng của nó: ngôi nhà giờ đây có thể chỉ là một mô hình giả tạo, nơi con người bị điều khiển bởi những kịch bản mà họ không hề hay biết. Cảm giác”sợ thấu xương mà phim mang lại không đến từ việc ma quỷ hù dọa, mà đến từ sự tuyệt vọng khi nhận ra cái ác đã chiến thắng và hòa nhập hoàn toàn vào cuộc sống thường nhật.

    Vậy có nên xem Dollhouse hay không?

    Dollhouse là một tác phẩm J-Horror nặng đô về tâm lý, khai thác nỗi đau mất mát và sự tội lỗi dưới một lăng kính méo mó. Phim có thể hơi chậm ở đoạn đầu, nhưng một khi đã cuốn vào mạch truyện, bạn sẽ khó mà dứt ra được. Cảnh báo nhẹ: Phim có thể gây ám ảnh với những ai mắc hội chứng sợ lỗ hoặc sợ búp bê, và đặc biệt cân nhắc nếu bạn đang nuôi con nhỏ.

    Khen Phim chấm: 7.5/10 – Một trải nghiệm điện ảnh lạnh lẽo, ám ảnh và diễn xuất đỉnh cao.

    Mọi bài đánh giá đều chỉ là cảm nhận cá nhân của người viết. Nếu bạn muốn góp ý cho bài review, xin vui lòng comment với ngôn ngữ lịch sự và tôn trọng người khác.

    guest

    This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

    0 Comments
    Newest
    Oldest Most Voted