Thẩm Mỹ Viện Âm Phủ là một trong những phim kinh dị Việt Nam hiếm hoi dám khai thác đề tài sắc đẹp theo chiều hướng tối tăm và ám ảnh. Trước khi xem, mình kỳ vọng đây sẽ là một bộ phim có chiều sâu hơn mặt bằng chung của phim kinh dị nội địa, và thực tế đã không làm mình thất vọng.

Nội dung
Thẩm Mỹ Viện Âm Phủ xoay quanh Thanh (Ngọc Trinh đóng), một bác sĩ thẩm mỹ đang trong tình cảnh túng quẫn khi người yêu Thuận (Lê Xuân Tiền đóng) gặp tai nạn giao thông nghiêm trọng. Vì cần tiền gấp để cứu anh, Thanh chấp nhận lời đề nghị đến làm việc tại thẩm mỹ viện do bà Xuân (Xuân Lan đóng) điều hành, nơi cô phải chăm sóc một bệnh nhân bí ẩn. Tưởng chừng hoàn thành giao kèo là xong, nhưng Thanh lại bị kéo vào một câu chuyện kinh hoàng hơn, có liên quan trực tiếp đến cả người yêu đang bất tỉnh của cô.

Theo mình thấy, điểm khiến bộ phim trở nên mới lạ chính là việc lồng ghép yếu tố sắc đẹp và thẩm mỹ vào trong câu chuyện kinh dị. Thông điệp không hề khó đoán, nhưng lại được đặt ra đúng lúc, đúng chỗ: liệu sắc đẹp có đáng để ta đánh đổi cả linh hồn? Câu hỏi đó cứ bám theo khán giả từ đầu đến cuối phim một cách rất tự nhiên, không hề gượng ép.


Cách kể chuyện của phim cũng đáng khen. Ngay từ hồi đầu tiên, những chi tiết được gieo xuống một cách khéo léo đã tạo ra sự tò mò liên tục, kéo khán giả dán mắt vào màn hình không phải chỉ vì bị hù mà còn vì thực sự muốn biết chuyện gì đang xảy ra. Phần chuyển cảnh xuống cõi âm thông qua trạng thái đi thiếp của nhân vật Thanh được xử lý khá thông minh, tạo ra sự ngột ngạt, bí bách rất thật, như thể khán giả cũng đang bị nhốt cùng cô trong cái không gian tối tăm ấy.
Diễn viên và diễn xuất
Ngọc Trinh là điểm sáng đáng ghi nhận nhất của phim. Cô có tiến bộ rõ rệt so với các vai diễn trước, đặc biệt trong việc thể hiện sự hoảng loạn và sợ hãi. Thú vị là Ngọc Trinh từng chia sẻ cô không sợ ma trong thực tế, vì vậy việc cô diễn được những cảnh sợ hãi chân thực như vậy là kết quả của một quá trình tập luyện nghiêm túc.

Chemistry giữa cô và Lê Xuân Tiền cũng khá tự nhiên, dù nhân vật Thuận không có nhiều đất diễn, chủ yếu xuất hiện trong những câu thoại ngắn ở các cảnh đi thiếp. Hai người chia sẻ đã phải tập luyện nhiều để các cảnh quay ăn ý với nhau, và kết quả hiện lên màn ảnh là xứng đáng. Ngọc Trinh còn bật mí rằng những cảnh hôn nhau trông lãng mạn bao nhiêu thì hậu trường lại vất vả bấy nhiêu, vì nước mưa trong các cảnh quay đó có mùi rất khó chịu.


Với vai bà Xuân, Xuân Lan đối mặt với một thử thách không nhỏ khi phải diễn trong cái lạnh của Đà Lạt. Chị chia sẻ dù đã mặc đồ giữ ấm bên trong nhưng vẫn phải xin ekip một chiếc máy sưởi để vừa cắt máy là có thể giữ ấm ngay. Sự nghiêm túc đó thể hiện qua từng cảnh quay, khi bà Xuân hiện lên vừa lạnh lùng vừa bí ẩn, đủ sức khiến khán giả không dám tin tưởng hoàn toàn vào bất cứ điều gì nhân vật này nói.

Âm thanh, hình ảnh và kỹ xảo
Bối cảnh Đà Lạt lạnh lẽo, u ám được tận dụng rất tốt. Tông màu lạnh xuyên suốt phim tạo ra cảm giác bất an ngay cả ở những cảnh không có yếu tố kinh dị. Những hồn ma vất vưởng, những làn khói mờ ảo kết hợp cùng không khí thực của Đà Lạt góp phần làm cho sự ma mị trở nên đặc biệt hơn, không giống cảm giác giả tạo thường thấy trong nhiều phim kinh dị Việt. Các yếu tố hù dọa được phân bổ đều đặn, đủ để giữ nhịp căng thẳng mà không bị lạm dụng đến mức khán giả quen và mất cảm giác.



Đánh giá chung
Thẩm Mỹ Viện Âm Phủ là một bộ phim kinh dị Việt Nam đáng xem, với kịch bản chỉn chu, cách hù dọa hiệu quả, diễn xuất đạt và cái kết thỏa mãn khi cái ác phải trả một cái giá đắt xứng đáng. Đây là phim phù hợp với những ai yêu thích kinh dị có chiều sâu, không chỉ đơn thuần là các cú jump scare rồi thôi.
