Colony (Bầy Xác Sống) là kiểu bộ phim khiến mình cảm thấy Yeon Sang-ho không quay lại với zombie chỉ để lặp lại chính mình. Sau cái bóng quá lớn của Train to Busan, điều dễ nhất ông có thể làm là tiếp tục bơm tốc độ, bơm máu me và bơm thêm vài màn truy đuổi nghẹt thở. Nhưng Colony lại chọn một con đường hơi khác. Phim vẫn là một trải nghiệm sinh tồn thương mại rất rõ ràng, rất biết cách giữ tim người xem luôn ở trạng thái căng cứng, nhưng thứ làm mình chú ý hơn cả là cách nó kéo nỗi lo công nghệ, nỗi sợ bị đồng hóa và cảm giác bất lực trước một trí tuệ tập thể vào trong thế giới zombie.

Zombie kiểu AI và lợi thế của nhịp sinh tồn
Điểm dễ chịu đầu tiên của Colony là nó vào thẳng vấn đề rất nhanh. Bối cảnh chính bị khóa trong một tòa nhà giữa lúc thảm họa sinh học bùng phát, và từ đó phim gần như không cho khán giả một nhịp nghỉ quá dài. Theo mình thấy, đây là kiểu mở bài rất khôn ngoan vì nó giúp Colony tránh được cảm giác giải thích lê thê mà nhiều phim zombie hay mắc phải. Mục tiêu sống còn của các nhân vật rõ ràng, đường đi trong không gian khép kín cũng rõ ràng, nên người xem dễ bị cuốn vào cuộc tháo chạy này gần như ngay lập tức.

Điểm sáng cốt lõi của phim lại nằm ở cách Yeon Sang-ho làm mới loài zombie. Chúng không chỉ đông, nhanh và hung hãn. Chúng vận hành như một quần thể thần kinh có thể học hỏi lẫn nhau, cập nhật kinh nghiệm của nhau và phản ứng như thể đang dùng chung một bộ não khổng lồ. Có lúc mình cảm thấy bầy đàn trong Colony giống một mạng sinh học biết tự vá lỗi hơn là một đám xác sống vô tri. Chỉ cần một cá thể nhìn ra cách tiếp cận con mồi, cả hệ thống gần như lập tức thích nghi. Chính chỗ này khiến phim gợi lên nỗi sợ rất hiện đại, vì con người không còn chiến đấu với những sinh vật chỉ hành động theo bản năng, mà đang chống lại một cỗ máy sống ngày càng thông minh hơn.

Nỗi sợ lớn nhất của Colony là sự đồng bộ
Cũng vì vậy mà nhiều cảnh trong Colony tạo ra cảm giác nổi da gà theo cách rất khác. Cảnh bầy zombie ngước lên và đồng loạt nhập vào cùng một nhịp khiến mình thấy rợn không chỉ vì hình ảnh, mà vì cái cảm giác cả đám đông đó đang nhận cùng một tín hiệu vô hình. Một cảnh khác rất mạnh là khi không gian trong tòa nhà dần bị phủ bởi những dấu vết như mạng tơ và chất kết dính, làm cho mọi chuyển động của con người trở nên lạc lõng trong một hệ sinh thái không còn thuộc về mình nữa. Nỗi sợ ở đây không đơn thuần là bị cắn, mà là bị một thứ trí tuệ phi cá thể nuốt trọn.

Nếu nhìn rộng hơn, Colony cũng là một phim nói khá rõ về sự đối đầu giữa tính cá thể và cơn cám dỗ của một tập thể vận hành hoàn hảo. Con người trong phim có sự ngập ngừng, cãi vã, ích kỷ, yếu đuối và chậm chạp. Bầy zombie thì ngược lại, chúng hiệu quả, đồng bộ và gần như không để khoảng trống cho sai lệch. Theo mình, đây là lớp nghĩa đáng giá nhất của phim. Nó giúp Colony không chỉ dừng ở một màn giải trí sinh tồn, mà còn chạm vào đúng nỗi bất an của thời đại AI, nơi mọi thứ ngày càng tối ưu hơn nhưng cũng ngày càng lạnh hơn.
Diễn xuất đủ khỏe để gánh phần thương mại
Về diễn xuất, Colony có một dàn cast đủ chắc để giữ năng lượng cho suốt cuộc rượt đuổi. Koo Kyo-hwan là gương mặt nổi bật nhất nếu xét về độ quái, độ bất ổn và cảm giác khó lường mà anh đem lại cho màn ảnh. Ji Chang-wook thì rất hợp với nhịp hành động của phim. Anh giữ được vẻ căng thẳng, nhanh và lì, khiến các phân đoạn sinh tồn của tuyến chính có lực hơn hẳn. Jun Ji-hyun vẫn ổn và vẫn đủ sức neo cảm xúc, nhưng mình thấy nhân vật của cô chưa được viết dày đến mức tạo ra một cú bùng nổ thật sự. Đây cũng là vấn đề chung của phim, khi diễn viên tốt nhưng phần kịch bản lại chưa cho tất cả đủ không gian để bật lên.

Một điểm chắc chắn sẽ gây tranh cãi là tuyến học sinh. Mình hiểu vì sao nhiều khán giả có thể sẽ bực với kiểu phản ứng bốc đồng và những quyết định dễ kéo cả nhóm vào nguy hiểm. Phim rõ ràng có lúc dùng tuyến này như một công cụ tạo biến cố khá lộ. Tuy nhiên, cá nhân mình không thấy họ phá hỏng bộ phim. Trong một thảm họa như vậy, sự non nớt và hoảng loạn là điều hoàn toàn có thể xảy ra. Vấn đề không nằm ở bản thân tuyến nhân vật, mà ở chỗ cách viết của phim đôi lúc chưa đủ tinh tế để biến sự bốc đồng đó thành bi kịch thật sự thuyết phục.
Phần điện ảnh rất đáng tiền vé
Phần nghe nhìn mới là nơi Colony chứng minh vì sao nó đáng xem ngoài rạp. Biên đạo hình thể của bầy zombie rất đã. Chúng di chuyển theo kiểu vừa giống người vừa lệch khỏi người, tạo nên cảm giác bất an rất mạnh. Có những cú xoay, giật, lao tới hoặc khựng lại đồng loạt khiến mình thấy rõ đây không phải kiểu kỹ xảo số vô hồn, mà là một ngôn ngữ cơ thể đã được tính toán kỹ. Âm thanh cũng làm tốt nhiệm vụ khuếch đại nỗi sợ đó. Những tiếng rì rầm, những lớp âm thanh cộng hưởng và cảm giác áp lực trong không gian kín khiến nhiều cảnh như ép thẳng vào ngực người xem.

Khi ý tưởng đi nhanh hơn chiều sâu kịch bản
Nhưng để nói Colony là đỉnh mới của Yeon Sang-ho thì mình chưa thấy thuyết phục hoàn toàn. Phim có rất nhiều ý hay, thậm chí có những ý thực sự sắc trong cách biến zombie thành ẩn dụ cho trí tuệ tập thể, nhưng không phải ý nào cũng được đào sâu tới nơi tới chốn. Một số đoạn thoại vẫn còn hơi lộ ý. Hồi ba cũng tăng tốc khá mạnh, khiến vài nút thắt được giải quyết nhanh hơn mức cần thiết. Thành ra sau khi rời rạp, thứ đọng lại trong mình là sự phấn khích về ý tưởng và hình ảnh nhiều hơn là một cú day dứt cảm xúc thật sâu.
Tóm lại, Colony vẫn là một phim zombie rất đáng xem nếu bạn đang tìm một trải nghiệm mới hơn, quái hơn và nặng tính điện ảnh hơn mặt bằng chung. Phim đặc biệt hợp với những ai thích kinh dị viễn tưởng, thích kiểu thể loại cũ được làm lại bằng nỗi lo công nghệ rất đương thời. Ngược lại, nếu bạn chờ một kịch bản nhiều lớp cảm xúc và một dư âm đau hơn theo kiểu Train to Busan, có thể Colony vẫn còn thiếu một nhịp để chạm tới mức xuất sắc.
Khen Phim chấm: 7/10.
Bài viết review theo quan điểm và cảm nhận cá nhân của mình.


