Nếu các bạn đã từng say mê Winnie the Pooh thì chắc không còn xa lạ gì với những cái tên Pooh, Piglet, Eeyore, Tigger, Rabbit, Lumpy… và Christopher Robin. Mở đầu phim là cảnh Christopher chia tay các con thú bông vì “mai em vào lớp một rồi”. Gấu Pooh vẫn chờ Christopher mỗi ngày bên cái cây quen thuộc, nhưng Christopher không trở về nữa. Cậu bé đi học, rồi dần lên lớn lên, trưởng thành, lập gia đình, có con, xoay vần trong công việc, đã chẳng còn giây phút thảnh thơi nào cho con gái chứ nói gì là hoài niệm tuổi thơ. Không đợi được nữa, Pooh quyết định đi tìm Christopher, và cậu cũng là con thú bông duy nhất nhận ra Pooh ngay từ cái nhìn đầu tiên, mặc cho dấu vết thời gian đã in hằn lên gương mặt anh. Christopher phải vội vã mang Pooh trở về rừng Trăm Mẫu, từ đấy, hành trình “cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” bắt đầu. Một chuyến hành trình lạ lùng, cảm động và để trưởng thành thật sự.
Với một nội dung tạm ổn, Christopher Robin vớt vác lại bằng màu phim đẹp, cảnh đẹp, đưa bạn về với ký ức tuổi thơ của chính mình, thời mà bạn là trẻ con, vui chơi vô tư và hay tưởng tượng đồ chơi cũng có sự sống, có thể nói chuyện và làm bạn với bạn.
Cảnh báo khi xem Christopher Robin: